Lời bài hát Phát Hồ Cô Thắm không về là một bản nhạc trẻ mang âm hưởng dân ca đầy xuyến xao, kể về nỗi lòng chờ đợi một mối tình xa cách chốn quê hương thanh bình. Với giai điệu bắt tai kết hợp cùng đoạn rap mộc mạc, ca khúc đã vẽ nên bức tranh làng quê hữu tình nhưng đượm buồn khi người thương chưa rõ ngày hồi hương. Từng ca từ đậm chất tự sự và giọng hát giàu cảm xúc của nam ca sĩ đã chạm đến trái tim người nghe, khơi gợi sự đồng cảm về những lời thề hẹn dưới gốc đa, bến nước của một thời yêu đương nồng thắm.

Lời Bài Hát Phát Hồ Cô Thắm Không Về
Từng là hơi ấm bên đời giờ là cơn gió ngang trờiMọi người xung quanh thay nhau cho tôi biết cô Thắm không về nữa đâuĐặt trọn niềm tin sai người giờ này ai khóc ai cườiThề hẹn làm chi để rồi bỏ đi
Tôi cố đem tình vun đắp mây hoá ngang trời che lấpTôi vẫn nơi này đợi chờ cô về với tôiLà vì tôi quá ngốc nghếchHay là do gia cảnh tôi nghèoGốc đa chỉ còn mình tôi ngồi nhìn trăng lên
Bao nhiêu kí ức một thời giờ thành cay đắng một đờiNhà cao xe sang váy cưới lộng lẫy sớm tối có người đón đưaHình dung theo gió mây ngàn ngồi ôm thương nhớ bẽ bàngPhận đời ngang trái giờ biết nói cùng với ai
Dẫu biết phận mình cay đắng nhưng cớ sao lòng vẫn buồnLàm phu làm thuê làm sao mơ cho được ngọc ngàCô Thắm ngày nào bên tôi nay khuất xa dần mất rồiĐành thôi tôi phải quên
Tôi còn nhớ ngày cô đi mưa lâm râm nặng hạtCô vội trao chiếc nhẫn cỏ gương mặt cô lạnh nhạtThề hẹn xưa nay còn đâu khi tôi đã không còn cạnh côÁo gấm lụa đào cô cất bước đi giữa chốn phù phiếm nơi thành đô
Cô Thắm ơi mỗi một ngày thiếu điều tôi nhớ cô lắmÁnh đèn vàng thành phố xa hoa đã cướp mất đi cô ThắmTúp lều tranh nay chỉ lẻ bóng đơn điệu trong đó một trái timChỉ biết đợi chờ cô về trong nỗi tuyệt vọng bóng ai dưới mái hiên
Tôi lau giọt nước mắt sao còn đọng mây hàng miĐã bao lần tôi nắm lấy thứ tình cảm phai tàn điCon sông xưa mà vẫn khúc bồi giờ đây lòng người chỉ lởSao nỡ quên đi thứ ân tình xưa là cả một đời tôi ghi nhớ
Chờ cô về chờ chiếc hôn chờ một vòng tay ấm ápChờ cô nói cô nhớ tôi chỉ là câu nói thấm thoátCâu hỏi đó nợ tình duyên liệu cô có trả lờiCô bắt tôi chờ và chờ bao giờ hay tôi phải chờ đến chờ đến cả đời
Từng là hơi ấm bên đời giờ là cơn gió ngang trờiMọi người xung quanh thay nhau cho tôi biết cô Thắm không về nữa đâuĐặt trọn niềm tin sai người giờ này ai khóc ai cườiThề hẹn làm chi để rồi bỏ đi
Bao nhiêu kí ức một thời giờ thành cay đắng một đờiNhà cao xe sang váy cưới lộng lẫy sớm tối có người đón đưaHình dung theo gió mây ngàn ngồi ôm thương nhớ bẽ bàngPhận đời ngang trái giờ biết nói cùng với ai
Một tiểu thư đài các cô không còn là cô Thắm xưaNơi đô thành tấp nập cuộc sống cô giờ êm ấm chưaSao buồn vương trên mắt sao đôi lần khóc ướt miTôi vẫn luôn dõi theo từ cái ngày cô bước đi
Cô xa nơi mái chèo bến sông nhỏ ta thường qua
Cô xa nơi đồng cỏ mái tranh nghèo cạnh vườn hoa
Ánh trăng kia còn đợi nhưng bóng người giờ nơi đâu
Tôi chỉ biết mượn hơi men tâm sự cùng trăng cho vơi sầu
Oh oh oh
Từng là hơi ấm bên đời giờ là cơn gió ngang trờiMọi người xung quanh thay nhau cho tôi biết cô Thắm không về nữa đâuĐặt trọn niềm tin sai người giờ này ai khóc ai cườiThề hẹn làm chi để rồi bỏ đi
Tôi cố đem tình vun đắp mây hoá ngang trời che lấpTôi vẫn nơi này đợi chờ cô về với tôiLà vì tôi quá ngốc nghếchHay là do gia cảnh tôi nghèoGốc đa chỉ còn mình tôi ngồi nhìn trăng lên
Bao nhiêu kí ức một thời giờ thành cay đắng một đờiNhà cao xe sang váy cưới lộng lẫy sớm tối có người đón đưaHình dung theo gió mây ngàn ngồi ôm thương nhớ bẽ bàngPhận đời ngang trái giờ biết nói cùng với ai
Dẫu biết phận mình cay đắng nhưng cớ sao lòng vẫn buồnLàm phu làm thuê làm sao mơ cho được ngọc ngàCô Thắm ngày nào bên tôi nay khuất xa dần mất rồiĐành thôi tôi phải quên
Tôi còn nhớ ngày cô đi mưa lâm râm nặng hạtCô vội trao chiếc nhẫn cỏ gương mặt cô lạnh nhạtThề hẹn xưa nay còn đâu khi tôi đã không còn cạnh côÁo gấm lụa đào cô cất bước đi giữa chốn phù phiếm nơi thành đô
Cô Thắm ơi mỗi một ngày thiếu điều tôi nhớ cô lắmÁnh đèn vàng thành phố xa hoa đã cướp mất đi cô ThắmTúp lều tranh nay chỉ lẻ bóng đơn điệu trong đó một trái timChỉ biết đợi chờ cô về trong nỗi tuyệt vọng bóng ai dưới mái hiên
Tôi lau giọt nước mắt sao còn đọng mây hàng miĐã bao lần tôi nắm lấy thứ tình cảm phai tàn điCon sông xưa mà vẫn khúc bồi giờ đây lòng người chỉ lởSao nỡ quên đi thứ ân tình xưa là cả một đời tôi ghi nhớ
Chờ cô về chờ chiếc hôn chờ một vòng tay ấm ápChờ cô nói cô nhớ tôi chỉ là câu nói thấm thoátCâu hỏi đó nợ tình duyên liệu cô có trả lờiCô bắt tôi chờ và chờ bao giờ hay tôi phải chờ đến chờ đến cả đời
Từng là hơi ấm bên đời giờ là cơn gió ngang trờiMọi người xung quanh thay nhau cho tôi biết cô Thắm không về nữa đâuĐặt trọn niềm tin sai người giờ này ai khóc ai cườiThề hẹn làm chi để rồi bỏ đi
Bao nhiêu kí ức một thời giờ thành cay đắng một đờiNhà cao xe sang váy cưới lộng lẫy sớm tối có người đón đưaHình dung theo gió mây ngàn ngồi ôm thương nhớ bẽ bàngPhận đời ngang trái giờ biết nói cùng với ai
Một tiểu thư đài các cô không còn là cô Thắm xưaNơi đô thành tấp nập cuộc sống cô giờ êm ấm chưaSao buồn vương trên mắt sao đôi lần khóc ướt miTôi vẫn luôn dõi theo từ cái ngày cô bước đi
Cô xa nơi mái chèo bến sông nhỏ ta thường quaCô xa nơi đồng cỏ mái tranh nghèo cạnh vườn hoaÁnh trăng kia còn đợi nhưng bóng người giờ nơi đâuTôi chỉ biết mượn hơi men tâm sự cùng trăng cho vơi sầuOh oh oh
MV Bài Hát Phát Hồ Cô Thắm Không Về
Hợp Âm Bài Hát Phát Hồ Cô Thắm Không Về
Mọi người xung [Bb] quanh thay nhau cho tôi biết Cô Thắm không [Am] về nữa đâu
Đặt trọn niềm [Dm] tin sai người giờ này ai [C] khóc ai cười
Thề hẹn làm [Bb] chi để rồi bỏ [Am] đi
Tôi cố đem [Dm] tình vun đắp mây hoá ngang [C] trời che lấp
Tôi vẫn nơi [Bb] này đợi chờ cô [Am] về với tôi
Là vì tôi [Dm] quá ngốc nghếch hay là do gia [C] cảnh tôi nghèo
Gốc [Bb] đa chỉ còn mình tôi ngồi nhìn trăng [Am] lên
Bao nhiêu ký [Dm] ức một thời giờ thành cay [C] đắng một đời
Nhà cao xe [Bb] sang váy cưới lộng lẫy sớm tối có [Am] người đón đưa
Hình dung theo [Dm] gió mây ngàn ngồi ôm thương [C] nhớ bẽ bàng
Phận đời ngang [Bb] trái giờ biết nói cùng với [Am] ai.
Dẫu biết phận [Dm] mình cay đắng nhưng cớ sao [C] lòng vẫn buồn
Làm [Bb] phu, làm thuê làm sao mơ cho [Am] được ngọc ngà
Cô Thắm ngày [Dm] nào bên tôi nay khuất xa [C] dần mất rồi
Đành [Bb] thôi tôi phải [Am] quên.
RAP:
Tôi còn [Dm] nhớ ngày cô đi mưa lâm râm nặng hạt
Cô vội [C] trao chiếc nhẫn cỏ gương mặt cô lạnh nhạt
Thề hẹn [Bb] xưa nay còn đâu khi tôi đã không còn cạnh cô
Áo gấm lụa [Am] đào cô cất bước đi giữa chốn phù phiếm nơi thành đô
Cô Thắm [Dm] ơi! Mỗi một ngày thiếu điều tôi nhớ cô lắm
Ánh đèn [C] vàng thành phố xa hoa đã cướp mất đi cô Thắm
Túp lều [Bb] tranh nay chỉ lẻ bóng đơn điệu trong đó một trái tim
Chỉ biết đợi [Am] chờ cô về trong nỗi tuyệt vọng bóng ai dưới mái hiên
Tui [Dm] lau! Giọt nước mắt sau còn đọng hai hàng mi
Đã bao [C] lần tui nắm lấy thứ tình cảm phai tàn đi
Con sông [Bb] xưa mà vẫn khúc bồi, giờ đây lòng người chỉ lở
Sao nỡ quên [Am] đi thứ ân tình xưa là cả một đời tui ghi nhớ
Chờ cô [Dm] về, chờ chiếc hôn chờ một vòng tay ấm áp
Chờ cô [C] nói: “Cô nhớ tui“ chỉ là câu nói thấm thoát
Câu hỏi [Bb] đó, nợ tình duyên, liệu cô có trả lời?
Cô bắt tui [Am] chờ và chờ bao giờ hay tui phải chờ đến chờ đến cả đời
Từng là hơi [Dm] ấm bên đời giờ là cơn [C] gió ngang trời
Mọi người xung [Bb] quanh thay nhau cho tôi biết Cô Thắm không [Am] về nữa đâu
Đặt trọn niềm [Dm] tin sai người giờ này ai [C] khóc ai cười
Thề hẹn làm [Dm] chi để rồi bỏ [Am] đi
Bao nhiêu ký [Dm] ức một thời giờ thành cay [C] đắng một đời
Nhà cao xe [Bb] sang váy cưới lộng lẫy sớm tối có [Am] người đón đưa
Hình dung theo [Dm] gió mây ngàn ngồi ôm thương [C] nhớ bẽ bàng
Phận đời ngang [Bb] trái giờ biết nói cùng với [Am] ai.
RAP:
Một [Dm] tiểu thư đài các cô không còn là cô Thắm xưa
Nơi [C] đô thành tấp nập cuộc sống cô giờ êm ấm chưa?
Sao [Bb] buồn vương trên mắt sao đôi lần khóc ướt mi
Tôi [Am] vẫn luôn dõi theo từ cái ngày cô bước đi
Cô [Dm] xa nơi mái chèo bến sông nhỏ ta thường qua
Cô [C] xa nơi đồng cỏ mái tranh nghèo cạnh vườn hoa
Ánh [Bb] trăng kia còn đợi nhưng bóng người giờ nơi đâu
Tôi chỉ [Am] biết mượn hơi men tâm sự cùng trăng cho vơi sầu

