Lời bài hát Quang Hà Ngày mai tôi sẽ viết sách là một bản nhạc trẻ đầy tính tự sự, đưa người nghe vào những dòng hồi ức sâu lắng về một mối tình đã qua. Với chất giọng nội lực nhưng không kém phần nồng nàn, nam ca sĩ đã thổi hồn vào từng giai điệu pop ballad chậm rãi, khiến người nghe cảm nhận rõ nét nỗi đau và sự trưởng thành sau những vấp ngã tình cảm. Mỗi ca từ như một dòng nhật ký, phác họa nên những kỷ niệm đẹp nhưng cũng đầy tiếc nuối trong một tác phẩm âm nhạc giàu chất thơ. Đây là một bản hit ấn tượng dành cho những ai đang tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn qua những lời nhắn nhủ chân thành về quá khứ.

Lời Bài Hát Quang Hà Ngày Mai Tôi Sẽ Viết Sách
Ngày mai tôi sẽ viết sách dạy cách để quên một ngườiLàm sao không vương lên mắt giọt yếu đuốiNgày mai tôi sẽ viết sách dạy cách lãng quên một ngườiĐể giấc ngủ muộn bớt đi đôi phần tiếc nuối
Người ta khi đau hay uống uống tất tay với nỗi buồnVài kẻ say rồi thì quên lắm người say rồi kêu tênVà đâu phải ai cũng nếm được vị cayVà đâu phải ai cũng uống hết tháng ngàyLiệu có chắc là ta sẽ không nức nở khi say (khi say)
Vậy thì xin đừng giữ những điều cần buôngTrả lại cho bằng hết những kỷ niệm buồnTrả người khác về làm người khác ta nép mình vào khúc hát (hah-hah)
Trả lại bức hình cũ ta từng chụp chung (cũ từng chụp chung)Trả lại con đường vắng ta đã bước cùngTrả lại cơn mưa phùn ướt đôi môi kề run run
Rồi thì ai cũng khác chính mình ngày xưa (khác chính mình ngày ấy)Rồi thì ai cũng lớn sau bao dối lừa (ngày xưa)Đừng cõng mãi nỗi buồn trên lưngĐợi một thứ không hợp không xứng (hah-hah-ah)
Chỉ cần buông được quá khứ và ngủ yênLà sẽ quên được hết ký ức muộn phiềnCòn phải buông thế nào để quên tôi vẫn chưa biết
Viết xuống đây nhưng người có đâu hayKhi ngày tháng bao vây chỉ còn mỗi anh sayViết xuống đây giọt nước mắt long lanh cay cay
Ah-ah-ah huh-uh-uh-uhHuh-uh-uh-uh huh-uh-uh uh-uh
Người ta khi đau hay uống uống tất tay với nỗi buồn (đau hay uống)Vài kẻ say rồi thì quên lắm người say rồi kêu tên (hah-ah-ah-ah)Và đâu phải ai cũng nếm được vị cayVà đâu phải ai cũng uống hết tháng ngày (hah-ah-ah)Liệu có chắc là ta sẽ không nức nở khi say (khi say)
Vậy thì xin đừng giữ những điều cần buôngTrả lại cho bằng hết những kỷ niệm buồn (giữ những điều cần buông giữ những điều cần buông)Trả người khác về làm người khác ta nép mình vào khúc hát (khác hah hah-hah)
Trả lại bức hình cũ ta từng chụp chung (cũ từng chụp chung)Trả lại con đường vắng ta đã bước cùngTrả lại cơn mưa phùn ướt đôi môi kề run run
Rồi thì ai cũng khác chính mình ngày xưa (khác chính mình ngày)Rồi thì ai cũng lớn sau bao dối lừa (ngày xưa)Đừng cõng mãi nỗi buồn trên lưngĐợi một thứ không hợp không xứng (hah-ah-hah)
Chỉ cần buông được quá khứ và ngủ yênLà sẽ quên được hết ký ức muộn phiềnMà phải buông thế nào để quên tôi vẫn chưa biết
Vậy thì xin đừng giữ những điều cần buôngTrả lại cho bằng hết những kỷ niệm buồnTrả người khác về làm người khác ta nép mình vào khúc hát (khác)
Trả lại bức hình cũ ta từng chụp chungTrả lại con đường vắng ta đã bước cùngTrả lại cơn mưa phùn ướt đôi môi kề run runSao anh nỡ đi không buồn vậy
Rồi thì ai cũng khác chính mình ngày xưa (chính mình ngày) (hah)Rồi thì ai cũng lớn sau bao dối lừa (hah-ah-ah-ah sau bao dối lừa)Đừng cõng mãi nỗi buồn trên lưngĐợi một thứ không hợp không xứng (huh-huh-uh)
Chỉ cần buông được quá khứ và ngủ yên (huh-uh-uh)Là sẽ quên được hết ký ức muộn phiền (huh-huh-huh-huh huh-huh-huh)Mà phải buông thế nào để quên tôi vẫn chưa biếtMà phải buông thế nào để quên tôi vẫn chưa biết
MV Bài Hát Quang Hà Ngày Mai Tôi Sẽ Viết Sách
Hợp Âm Bài Hát Quang Hà Ngày Mai Tôi Sẽ Viết Sách
Làm [Bb] sao không vương lên [C] mắt giọt [F] yếu đuối
Ngày [Bb] mai tôi sẽ viết sách dạy [Am] cách lãng quên một [Dm] người
Để [Gm] giấc ngủ muộn bớt [Am] đi đôi phần tiếc [Dm] nuối.
2. Người [Dm] ta khi đau hay uống uống [Am] tất tay với nỗi buồn
Vài [Bb] kẻ say rồi thì [C] quên lắm [F] người say rồi gọi tên
Và đâu [Bb] phải ai cũng nếm được vị cay và đâu [Am] phải ai cũng uống hết tháng [Dm] ngày
Liệu [Gm] có chắc là ta sẽ [Am] không nức nở khi [Dm] say.
ĐK:
Vậy thì xin đừng [Dm] giữ những điều cần buông trả lại cho bằng [Am] hết những ký niệm buồn
Trả người [Gm] khác về làm người [C] khác ta [F] nép mình vào khúc hát.
Trả lại bức hình [Bb] cũ ta từng chụp [C] chung trả lại con đường [Am] vắng ta đã bước [Dm] cùng
Trả lại [Gm] cơn mưa phùn ướt [Am] đôi môi kề run [Dm] run.
Rồi thì ai cũng [Dm] khác chính mình ngày xưa rồi thì ai cũng [Am] lớn sau bao dối lừa
Đừng cõng [Gm] mãi nỗi buồn trên [C] lưng đợi một [F] thứ không hợp không xứng.
Chỉ cần buông được [Bb] quá khứ và ngủ [C] yên là sẽ quên được [Am] hết ký ức muộn [Dm] phiền
Còn phải [Gm] buông thế nào để [Am] quên tôi vẫn chưa [Dm] biết.

